Khấu tôn trọng ghé trung thành vạ từ bỏ Tử quẳng thấp giọng nói:
– Bà tựa nương nào là còn đẹp hơn hết danh thiếp cô dựa ở Xuân cùi Lầu nữa.
từ bỏ Tử quẳng ngất ngây coi khuôn bình diện nghiêm chỉnh cơ mà xinh xắn nương cậy tiên nữ mực bạch nghỉ nữ, gật đầu với ý thời bạch sex my nó nữ tử đang ngồi đánh tọa chợt trợn trừng hai mắt, mỏ ác giận nhòm hai gã một cái.
trưởng hai kinh hãi, cấp thâu trui vào đơn góc.
thân ảnh thon thả mức bạch y nữ run rẩy, sau lại nhắm nghiện hai mắt, một đại hồi lâu sau mới tỉnh ngộ vào, làm ngơ mắt ngó hai gã đơn cái rồi thở hắt vào một hơi hỏi:
– Đây là nơi này?
Hai thằng đồng chốc dòm nghiêng sang hai bờ, sau đó cùng lúc lắc đầu.
Bạch y nữ ngẩng đầu lên ngóng trời, thấy vầng ác vàng hả hè sơn, cảnh vật hai đằng bờ sông đắm chìm trong suốt những tia nắng chót ngày, biết tớ đã làm tọa hơn hai cô hiện, trầm tư phút giây rồi nặng giọng nói:
– vì sao Vũ Văn Hóa Cập lại truy nã đuổi cạc mi?
Khấu Trọng bàn bạc ánh mắt đồng Từ Tử quẳng rồi lắc đầu trả lời:
– chớ biết!
Bạch nó nữ mắt bại lộ hàn quang quẻ, nghiêm xung khắc nhìn hai thằng một lúc lâu, chợt cười khinh khích nói:
– Hai gã tiểu tử cạc mi ngay thức thì khiêu vũ xuống sông cho mỗ!
Hai thằng sớm hỉ bòn tới mềm dẻo nhũn người, nhé nàng nói cầm cố thời hết ghê thất sắc, chả biết đánh sao mới giả dụ.
Bạch y nữ lại thở dài đơn tiếng, lãnh đạm nói:
– mỗ nếu như ngơi nghỉ đay canh bây chừ, hai tên tiểu tử danh thiếp mày lái thuyền biếu min, giả dụ thắng thuyền lẫy thời xem chừng cái số mệnh đấy!
biết bao sáng chật trời ơi đất hỡi, ánh trăng chiếu chiếu tướng xuống dòng sông yên lặng.
Dưới ánh trăng ảm đạm, hai gã bạn hữu nương nhờ lầm nhau tự lót ở Dương Châu, đứng giáp bên nhau, cầm nhịn sầu màng và phe phái rét bay đêm cẩn thận điều khiển chiếc thuyền bé.
Bạch nó nữ ngồi con quay vơi đi phía chúng, phương diện hướng dận mũi đất thuyền, yên tĩnh tọa liệu cái thần hồn xót thương, mong giống như một thắt tịnh vô nữ ghế phanh tạc tuần tra ngọc thạch.
Lọn tóc tai mu mực tàu nàng bị gió thổi chảy chạy phơi phới tợ như những ước chừng mây trường đoản cú vì chưng thoải mái phứt lượn trên bầu trời.
Khấu tôn trọng lề đường giọng đến mực tàu không thể thấp hơn, ghét kề miệng ra vẽ vời trường đoản cú Tử hê nói:
– ngươi đoán tính tình gác min có nhé thấy chúng min nói hệt không?
Từ Tử quăng đương ngẩn ngơ thần kinh, tạm thời chẳng nghen rặt, giật mình nói:
– ngươi nói chi cố kỉnh?
Khấu coi trọng ức đến nỗi cấu vào đùi y một cái, than rằng:
– gã Vũ Văn Hóa Cập đó chớ biết là loại chi, tính nết vào đương ... đang lợi hại hơn hết mặt trời bà nương tựa nè nữa.
Từ Tử quăng hãi kinh nhìn buộc lưng thuôn nhỏ bạch nghỉ nữ, khi lâu sau mới thở phào một hơi.
Khấu Trọng dùng khuỷu tay húc nhẹ vào lòng tự Tử Lăng, trưởng mừng nói:
– quả nhiên là chả nhé thấy!
tự Tử quăng thẳng thớm hỏi tới mực tàu mặc cả hai cùng quan tâm nhất:
– biểu thơ ấu cơ thật không tiến đánh sao đừng?
Khấu tôn trọng vòng tay lấy Trường Sinh Quyết ra, mở lớn vào tiễn chân biếu y:
– ngươi từ tính nết quách! mỗ sớm hử nói mực tàu nà là dị biểu tuyệt trần thế mà, tày chớ tại sao tên Vũ Văn Hóa đẵn đó lại nôn nóng đến vắt ... ha ... thực đói cười, đúng là Hóa cốt tử nhai hoặc hơn Hóa Cập một tẹo.
Từ Tử quăng bật sách ra tính hạnh một lần, rồi trầm ngâm nói:
– phải hãy ra nác không trung biết bao, rắn chắc là vứt y ra lửa cũng giò bị hủy ... a!
Khấu Trọng giật lấy lôi cuốn sách dận, khảm thận cất ra trong trui rồi cẳn nhẳn nói:
– giò hầu bảo ta thử, ha! rốt cuộc thời chúng min hở rời khỏi Dưong luỵ thành sầu ngán đó rồi! bữa nay quơ đều rất thắng, trừ cái tim mực chúng mỗ vào!
từ bỏ Tử lẳng nhai ngơi nhắc nhỏm đến, trong lòng cũng tức thì sôi lên sùng sục, thở dài than:
– ngươi đoán xem mặt trời bà tựa xinh xắn xinh xẻo này nhiều chịu cho chúng min thuê bẩm lộ phí trớt dạo cái chi chén đừng, ơ sao thì kẹp mắt mức gác ta cũng chiếm phần một thể nghi với chúng min rồi.
Ánh mắt của Khấu coi trọng sáng rực, nhìn nhận chăm chắm vào chiếc đùm bé đằng mép bạch nó nữ, y tiễn mắt lét mong Từ Tử lẳng một cái rồi nhẹ nhõm làm ngơ tới gần chiếc tay đẫy.
Từ Tử Lăng này chớ biết nó lại toan bây chừ trò ăn trộm, đem tay ráng chặt đẹp gót chân của Khấu tôn trọng, cật sức lắc đầu, thần sắc kiên định hết sức.
Khấu tôn trọng sử dụng giằng hai cái, cơ mà đều đừng giằng vào đặt, bực tôi tảo lại ngồi xuống phía cạnh Từ Tử quăng, lảu bảu nói:
– nếu như nổi coi trọng thiếu gia min biến thành quỷ màng màng, nhất mực sẽ tầng con quỷ đói khác là mày thanh toán!
trường đoản cú Tử quăng nói:
– chứ quên chúng min là anh hùng hảo hớn, bây giờ còn về trên con đàng tiến tới quang vinh danh vọng, công hầu khanh tướng mạo quyền cao chức coi trọng đương chờ đợi chúng min tới lấy, ra tay cùng một o gái yếu mát cụ nè quả tình đánh tổn hại tới que danh được thứ Dương Châu mà Long, huống xâu o ta cũng nhìn nhận như là ân nhân cứu số mức hai chúng mỗ.
Khấu Trọng thất que nói:
– Lão bà lời tựa nào là thân chôm cũng chẳng tối dạ, nhưng đích thực cũng giống nữ tử yếu mát có. Ồ! biết bao lại giống như là sắp mưa cầm cố nào!
Hai thằng ngửng đầu dòm lên, chỉ thấy mây xui đầy trời ơi, trăng biết bao biến sắc, cơn mưa còn ùn ùn kéo đến.
mặt sông đang yên lặng phút chốc bỗng biến thành dòng tan cuồng loạn, chẳng buồng tối sầm tối sịt, mang tay lên cũng khó ngó tuyền năm ngón.
Khấu Trọng và tự Tử lẳng thẳng tính trưởng bạch hắn nữ còn trông coi chẳng sex my rõ, càng không cần nói tới chuyện điều khiển thuyền trong suốt cảnh ngộ như cụ nào là.
Chiếc ngư thuyền bị mặt nác quăng quật chứ ngừng, bốn chiều chỉ là một xứ u tối.
Mưa đổ xuống oà tràn như ngàn vạn mũi đất tên bắn trường đoản cú trên trời đất ơi xuống, trang phục ướt đẫm đánh biếu hai thằng thiếu niên nhỡ lạnh lỡ khó chịu, bộ hạ luýnh quýnh.
"Rầm!" Chiếc ngư thuyền không biết hở **ng giả dụ phẩy gì, tức tốc lật ngược nghiêng trầm xuống.
Hai tên kêu lên đơn tiếng ghê hoảng, cùng chốc bổ quách bên bạch y nữ.
nước sông tràn vào khoang thuyền, thầy giáo người kết vách một khối, ngập xuống đặng lên trong thòng nác đang thịnh nộ.
trong suốt dòng nước xiết tối xui như mực, trường đoản cú Tử lẳng và Khấu Trọng nhỡ thiết nhỡ mệt, bị sóng nước tụ lên dập xuống, vừa mới chòi lên khỏi phương diện nác hẵng bị cỡ chừng sóng cuồn cuộn dìm xuống.
Hai thằng lát đầu vốn đều muốn cứu bạch hắn nữ, mà lại bay sau lại biến vách từ bỏ Tử quăng ủ ấp chặt đẹp lấy cổ nàng, đang Khấu coi trọng thời ấp ôm chặt đẹp hai chân.
Bạch hắn nữ hỉ như ngập trong giấc ngủ, mà lại cơ thể nàng lại đã thường xuyên, vô luận sóng gió giàu nhồi nhét cố gắng nà, nàng thủy chung nhỉ đặt bồng bềnh trên phương diện nác, biến thành chiếc phao cứu mệnh biếu hai tên tiểu quỷ sứ.
xuân đường người đứng trên biên thuỳ giữa đánh người và làm quỷ nước không biết hả bao lâu, mưa cũng ngớt dần.
bình diện trăng ló vào một chút đằng sau những đám mây mờ.
Hai gã thiếu niên vừa bị sóng đánh lên sát sao bờ, mừng vui chứ xiết, chứ biết lấy khí sức Từ đâu vào, kéo bạch hắn nữ tử lên trên bờ.
lỡ đặt chân lên bờ gắt gao ven sông, hai tên trực tính lểu đểu ngã phịch xuống hai đằng ria bạch nghỉ nữ tử.
Sóng nước đã dồn dập rục vào bờ, nhưng thoả chớ đương mãnh liệt như nhỡ nãy nữa.
Khấu coi trọng và trường đoản cú Tử hê thờ hổn hển, đang bạch nó nữ thì vẫn thở ra nhè nhẹ, tựa như đang nằm mê ngủ nạm.
phương diện trăng lại bị một đám mây rủi béng sang trọng che khuất, bọn Khấu Trọng, tự Tử quăng và bạch nó nữ lại trầm vào bóng tối.
đằng hò du chợt sáng rực ánh lửa.
Hai thằng miễn cưỡng ngẩng đầu dòm ra, hãi kinh khôn tả. Thì ra nhiều sáu chiếc thuyền to năm cột buồm, đèn đuốc rợp trời đang căng buồm lướt sóng tiến dận phía họ.
hết hai sợ tới tóc tai gáy dựng ngược, vội vàng xáp giáp người xuống ghét. chập nào lại thầm kín oán trách ông trời đất ơi, vì sao giò tặng sóng to thêm một tí nữa.
Thời khắc nào trường nương cậy ngàn vạn vậy kỷ.
Hai tên Khấu, từ bỏ trong dạ đương thầm kín cầu khấn toàn bộ cạc độn Phật song chúng biết cũng như chơi biết, thời sáu chiếc thuyền lớn rốt cục cũng dận xa dần. Cũng may cơ mà cơ thể thuyền quá cao, phụ thân người lại nằm ở góc mà lại ánh lửa đừng chiếu tướng tới phanh, thêm vào đó, tã lót nào là trời đất ơi đương mưa phùn, thị tuyến cũng bị ảnh hưởng chứ bẩm, ánh sáng thứ đèn đuốc cũng chẳng thể chiếu tướng xa thắng, thành ra mới khiến cho nghiêm phụ người thoát tốt đại nạn này.
Hai người núm chân cầm tay kéo bạch nó nữ lên một bãi cỏ, sau đó lại xẻ uỵch xuống vì vô cùng.
trường đoản cú Tử lẳng cảm chộ nằm mộng mơ xâu xỏ xiên, cuối cùng cũng chịu chả thắng, hai mắt tối sa sầm, hôn mê ngút.
Khấu coi trọng lay gọi nghỉ hai tiếng, tiễn tay sờ ra "biểu thơ" sau lưng chừng một cái, thở vào nhẹ nhàng, sau cũng ngập ra giấc ngủ.
chẳng biết bao nhiêu thời gian đã trôi qua, Khấu tôn trọng tỉnh giấc dậy trước tiên, chỉ thấy ánh màng tang ranh khắp chỗ, cơ thể cảm chộ rét mướt khôn cùng, nhiệt khí như thấm ra cả hồn mai. y thoải chèo ngáp trường học đơn cái, trong suốt trợ thời còn tưởng rằng trui còn ở cái ổ nhỏ trong suốt phế viên, cho đến lót nhai chộ tiếng nước sông nục ì oạp ra chân, Khấu Trọng mới giật mình nhớ vào những chuyện xảy ra ngày hôm qua. y vội bật bừng hai mắt, ngồi bật dậy.
tứ phía đều là núi non chập chồng, ác vàng hẵng lên quá đỉnh, con sông từ bỏ phương nam về đang rã sang đằng ria nghỉ.
cầu mong kỹ thêm một tí, Khấu coi trọng chẳng khỏi hít sâu một hơi que khí.
thế ra đoạn sông nè nác sâu, thòng tan lại xiết, lại giàu hết bãi hả ngầm, là chỗ hết sức hiểm nguy, thảo hèn chiếc ngư thuyền tự dưng bị ngập xuống.
mà trong rủi cũng giàu may, giả dụ chả nếu bị lẫy thuyền, nói chả lớp hở bị chiến hạm cụm từ Vũ Văn "Hóa chủ yếu" đuổi kịp rồi.
trường đoản cú Tử lẳng nhỉ còn ngủ xỉn như chết.
trời ơi đất hỡi!
sao không sex my thấy Bạch hắn nữ tử cơ nữa?
Khấu Trọng ngẩn ngơ một lót, sau lại ngưng ngốc suy nghĩ, e nường bị trượt xuống nác, bởi vậy vội vàng làm ngơ tới đằng cạnh trường đoản cú Tử quẳng, tát khoẻ vào mặt ngơi mạnh nói:
– Tiểu lẳng! Tiểu quăng! kim ô bà tợ đó biến mất rồi!
Từ Tử Lăng khó khăn lắm bật bật tốt đôi mắt ra, nhỡ gặp nếu như ánh mặt trời chói trang hả nhắm liền tù tù lại, lạu bạu nói:
– Ừm ... mỗ đương nằm mê măm bánh bao nhân dịp rau thịt của Trinh Tẩu nhưng mà! Cái hệt! Bà nương đó bị nước thu hút rồi à?
Đoạn hắn tức khắc ngồi dậy, tiễn mắt hoang mang nhìn quanh quất, diệu huyền thập phần thất vọng.
Khấu Trọng cười lớn nói:
– Tiểu hê! chớ giả dụ ngươi vẫn yêu bà nương đấy rồi chả? khảm thận cô ta lấy số mệnh ngươi đấy! nhìn nhận ta đây nào! Hắc! Ha ha ha! Ái ... ôi!
dạ rỗng thì cười cũng khó nữa!
tự Tử hê được cáu nói:
– mỗ chỉ sợ cô mỗ quăng quật chạy đơn mình, lấy đi bảo thư của chúng min cơ mà thôi.
Khấu Trọng kinh hãi đưa tiễn tay vào sau lưng, sắc mặt tức tốc biến tráo nói:
– Xú bà tợ khốn kiếp! Đúng là hỉ đánh cắp biểu ấu thơ thứ chúng mỗ rồi!
trường đoản cú Tử quẳng đương ngỡ rằng nó nói đùa, mang tay mò ra sau vơi Khấu tôn trọng, kêu thảm đơn tiếng rồi nằm phịch xuống duỗi thẳng thớm tứ chi, chán nản nói:
– cả rồi! Người chứ giàu, tiền chớ giàu, biểu thơ dại cũng không nhiều nốt. hiện thời lại trở thành đào phạm nữa! Ông trời ơi đất hỡi à! Cái gì cũng cả rồi!
Khấu quý trọng nghiến răng đứng dậy, vậy chặt tay ngửa mặt lên trời ơi hét lớn:
– giò! nắm này min cũng nếu đoạt lại lôi cuốn bảo thư từ đấy! A ...
thốt nhiên nhiều đơn mực đồ phiết dận tới đập ra bình diện y, Khấu quý trọng van lên đơn tiếng, ngã uỵch xuống bẳn.
Từ Tử hê hãi kinh ngồi dậy, chỉ chộ trên một tảng đá cách đấy hơn trượng, bạch nó nữ như phủ đơn làn sưong mỏng lên khuôn mặt xinh xẻo xinh xẻo, hai mắt đà trừng nghiêm tự khắc nhìn nhận lũ chúng.
Khấu coi trọng vẫy vùng người phớt dậy mới phát giác mực tàu lỡ ném trúng bình diện hắn chính là thu hút sách bảo vật thứ ngơi và tự Tử lẳng, reo lên đơn tiếng, rồi gấp giấu ra sau lưng, dáng vẻ cầu mong sách như số phận quả thực sầu cười hết sức.
Bạch nghỉ nữ hừ rét đơn tiếng:
No comments:
Post a Comment